Tiên Hiệp
Chương 1: Thiếu Nữ Dưới Trăng
Đấu Phá Thương KhungChương 1: Thiếu Nữ Dưới Trăng
Đêm lạnh phủ xuống thành Vân Lạc.
Ánh trăng bạc treo cao giữa bầu trời, soi lên những mái ngói cổ kính và con đường đá vắng lặng. Gió đêm thổi qua, mang theo hương hoa sen nhàn nhạt từ hồ phía đông thành.
Trên đài luyện võ của Vân gia, một thiếu nữ áo tím đứng lặng giữa màn sương mỏng. Mái tóc dài của nàng tung bay trong gió, đôi mắt trong trẻo nhưng lạnh lùng nhìn về phía bầu trời xa xăm.
Nàng tên là Vân Tử Nguyệt.
Ba năm trước, nàng từng là thiên tài nổi danh khắp Vân Lạc Thành. Mười hai tuổi tụ linh, mười bốn tuổi nhập cảnh, mười lăm tuổi đã có thể đánh bại những đệ tử lớn hơn mình nhiều năm tu luyện.
Nhưng sau một đêm biến cố, linh lực trong cơ thể nàng đột nhiên biến mất. Kinh mạch khô cạn, đan điền đóng kín, mọi vinh quang cũng tan theo mây khói.
Người đời bắt đầu gọi nàng là phế nhân.
Vân Tử Nguyệt không phản bác. Nàng chỉ lặng lẽ luyện kiếm mỗi đêm, dù không còn linh lực, dù thanh kiếm trong tay ngày càng nặng, nàng vẫn chưa từng dừng lại.
Keng!
Thanh kiếm gỗ va mạnh xuống mặt đá.
Cổ tay nàng run lên, lòng bàn tay rướm máu. Nhưng Vân Tử Nguyệt vẫn cúi người nhặt kiếm lên.
Đúng lúc này, phía sau vang lên một giọng nói giễu cợt.
“Vân Tử Nguyệt, ngươi còn luyện làm gì? Một phế nhân thì dù cố gắng thêm mười năm cũng không thể trở lại như trước.”
Người vừa nói là Vân Hạo, con trai của nhị trưởng lão Vân gia. Từ khi nàng mất đi thiên phú, hắn luôn tìm cách chế nhạo nàng.
Vân Tử Nguyệt không quay đầu.
“Tránh ra.”
Vân Hạo cười lạnh.
“Ta chỉ muốn nhắc ngươi, ba ngày nữa là đại hội tuyển chọn đệ tử của Thiên Kiếm Tông. Với tình trạng hiện tại, ngươi tốt nhất đừng xuất hiện, tránh làm mất mặt Vân gia.”
Bàn tay cầm kiếm của Vân Tử Nguyệt siết chặt lại.
Thiên Kiếm Tông là tông môn lớn nhất vùng Nam Châu. Ba năm trước, nàng từng được tông môn này để mắt tới. Nhưng hiện tại, trong mắt mọi người, nàng đã không còn tư cách bước vào đó.
Vân Hạo bước tới, định giật lấy thanh kiếm gỗ trong tay nàng.
Nhưng ngay khoảnh khắc hắn chạm vào kiếm, một luồng khí lạnh bất ngờ bùng lên.
Ầm!
Vân Hạo bị đẩy lùi mấy bước, sắc mặt lập tức thay đổi.
“Ngươi... ngươi vẫn còn linh lực?”
Vân Tử Nguyệt cũng sững người.
Nàng cúi đầu nhìn thanh kiếm trong tay. Trên thân kiếm gỗ cũ kỹ, một vệt sáng tím nhạt đang chậm rãi lan ra, giống như có thứ gì đó ngủ say rất lâu vừa được đánh thức.
Ngay sau đó, trước ngực nàng truyền đến cảm giác nóng rực.
Miếng ngọc bội mẹ nàng để lại bỗng phát sáng.
Một giọng nói xa xăm vang lên trong đầu nàng.
“Người mang huyết mạch Thương Khung, cuối cùng ngươi cũng tỉnh lại.”
Vân Tử Nguyệt ngẩng đầu nhìn lên bầu trời.
Trăng sáng vẫn treo cao, nhưng trong mắt nàng, cả thương khung dường như đang nứt ra một khe hở nhỏ.
Từ đêm nay, số mệnh của nàng sẽ không còn như trước.