Ngôn Tình
Chương 1: Gặp Lại Người Cũ
Hẹn Em Dưới Cơn Mưa Tháng SáuCơn mưa đầu hạ rơi xuống thành phố Hải Châu vào đúng lúc An Nhiên kéo vali bước ra khỏi sân bay.
Ba năm rồi.
Ba năm kể từ ngày cô rời khỏi nơi này, rời khỏi những con phố quen thuộc, rời khỏi căn hộ nhỏ từng chứa đầy tiếng cười và cả những đêm cô ôm gối khóc đến sáng.
An Nhiên đứng dưới mái hiên, nhìn dòng xe chạy ngang qua trong màn mưa trắng xoá. Gió thổi qua, làm lọn tóc dài bên má cô khẽ bay lên. So với cô gái yếu đuối của ba năm trước, An Nhiên bây giờ bình tĩnh hơn rất nhiều.
Cô không còn mặc những chiếc váy trắng dịu dàng mà người kia từng thích. Hôm nay, cô mặc áo sơ mi lụa màu kem, chân váy đen ôm nhẹ, bên ngoài khoác một chiếc blazer mỏng. Gương mặt trang điểm nhạt nhưng sắc sảo, ánh mắt trong veo mà lạnh nhạt.
Điện thoại trong túi rung lên.
An Nhiên mở máy, là cuộc gọi từ trợ lý của đoàn phim.
“Chị An, chị đến Hải Châu chưa ạ? Đạo diễn đang đợi chị ở khách sạn. Bên nhà đầu tư nói tối nay có buổi gặp mặt, chị cố gắng tham gia nhé.”
“Chị biết rồi.”
“À đúng rồi, nghe nói nhà đầu tư lần này là tập đoàn Lục thị đó chị. Tổng giám đốc bên họ cũng sẽ đến.”
Bàn tay cầm điện thoại của An Nhiên hơi khựng lại.
Lục thị.
Hai chữ ấy giống như viên đá nhỏ ném vào mặt hồ tĩnh lặng, làm trái tim cô thoáng gợn sóng.
Nhưng cũng chỉ là thoáng qua.
An Nhiên cụp mắt, giọng bình thản.
“Ừ, chị sẽ đến đúng giờ.”
Cúp máy, cô kéo vali bước ra ngoài. Một chiếc xe màu đen đã đợi sẵn ở cửa sân bay. Tài xế bước xuống giúp cô xách hành lý.
Trên đường về khách sạn, thành phố ngoài cửa kính vừa quen vừa lạ. Quán cà phê ở góc phố vẫn còn đó, cây bằng lăng trước trường đại học vẫn đang nở tím cả một vùng trời. Chỉ có người đã thay đổi.
Ngày trước, cô từng ngồi sau xe Lục Minh Thành đi qua con đường này. Khi ấy cô còn trẻ, cứ nghĩ chỉ cần yêu đủ nhiều thì mọi khoảng cách đều có thể vượt qua.
Sau này cô mới hiểu, có những người không phải không yêu, mà là yêu chưa đủ để lựa chọn.
Buổi tối, khách sạn Hải Vân rực rỡ ánh đèn.
An Nhiên đến nơi lúc bảy giờ. Cô vừa bước vào sảnh tiệc đã lập tức thu hút không ít ánh nhìn. Người trong giới đều biết cô là biên kịch trẻ đang nổi, bộ phim trước vừa phát sóng đã phá kỷ lục lượt xem. Nhưng rất ít người biết cô từng sống ở Hải Châu, càng không biết cô từng có một đoạn tình cảm không mấy vui vẻ với người đứng đầu Lục thị.
Đạo diễn Trần thấy cô liền bước tới.
“An Nhiên, cuối cùng cô cũng đến. Mau qua đây, tôi giới thiệu vài người với cô.”
An Nhiên mỉm cười gật đầu, đi theo đạo diễn về phía khu vực trung tâm.
“Đây là biên kịch An Nhiên, người chấp bút chính cho dự án lần này.”
“An Nhiên, đây là phó tổng Vương của Lục thị.”
Cô lịch sự bắt tay từng người. Đúng lúc ấy, đám đông phía cửa bỗng yên lặng trong giây lát.
Có người thấp giọng nói:
“Lục tổng đến rồi.”
An Nhiên không quay đầu ngay.
Cô nâng ly nước trên tay, chậm rãi uống một ngụm. Nhưng dù cố tỏ ra bình tĩnh, cô vẫn nghe thấy nhịp tim mình trật mất một nhịp.
Tiếng bước chân càng lúc càng gần.
Sau đó, một giọng nói trầm thấp quen thuộc vang lên sau lưng cô.
“Đạo diễn Trần, xin lỗi, tôi đến muộn.”
Ba năm rồi, giọng nói ấy vẫn không thay đổi.
Trầm, lạnh, điềm tĩnh, như thể không điều gì trên đời có thể làm anh mất kiểm soát.
An Nhiên xoay người.
Lục Minh Thành đứng cách cô chưa đầy hai mét.
Anh mặc vest đen, áo sơ mi trắng, không thắt cà vạt. So với ba năm trước, anh trưởng thành và lạnh lùng hơn. Đường nét gương mặt vẫn sắc bén, đôi mắt sâu thẳm như đáy hồ đêm.
Khoảnh khắc ánh mắt hai người chạm nhau, không khí xung quanh như ngưng lại.
Đạo diễn Trần không nhận ra sự khác thường, vui vẻ giới thiệu:
“Lục tổng, đây là biên kịch An Nhiên. Kịch bản lần này nhờ cô ấy mà mới có thể hoàn thiện nhanh như vậy.”
Lục Minh Thành nhìn cô.
Ánh mắt anh rất sâu, như muốn xuyên qua vẻ bình thản của cô để tìm lại cô gái từng đứng dưới mưa chờ anh nhiều năm trước.
“Lâu rồi không gặp.”
Bốn chữ đơn giản, lại khiến những ký ức bị chôn sâu trong lòng An Nhiên lần lượt sống dậy.
Căn hộ nhỏ.
Bữa cơm nguội lạnh.
Chiếc áo vest anh để quên trên ghế sofa.
Và cả đêm cuối cùng, anh đứng trước cửa sổ, quay lưng về phía cô, lạnh nhạt nói:
“An Nhiên, chúng ta dừng lại đi.”
Cô từng hỏi anh vì sao.
Anh chỉ đáp:
“Em không hợp với thế giới của anh.”
Khi ấy cô đau đến mức không thở nổi.
Còn bây giờ, An Nhiên chỉ mỉm cười, lịch sự chìa tay ra.
“Lục tổng, hân hạnh.”
Lục Minh Thành nhìn bàn tay trắng nõn trước mặt. Một giây sau, anh đưa tay nắm lấy.
Đầu ngón tay anh vẫn lạnh như trước.
Nhưng lần này, An Nhiên không còn tham luyến hơi ấm không thuộc về mình nữa. Cô nhanh chóng rút tay về.
“Hy vọng lần hợp tác này thuận lợi.”
Lục Minh Thành nhìn cô, giọng thấp xuống.
“Nhất định sẽ thuận lợi.”
Bữa tiệc tiếp tục diễn ra, tiếng cười nói vang lên khắp nơi. An Nhiên nói chuyện cùng đạo diễn và nhà sản xuất, thỉnh thoảng đáp vài câu xã giao. Cô biểu hiện rất tự nhiên, như thể Lục Minh Thành chỉ là một đối tác bình thường.
Nhưng cô biết, ánh mắt anh vẫn luôn dừng trên người mình.
Sau khi tiệc kết thúc, An Nhiên lấy cớ không khỏe để rời đi trước.
Bên ngoài khách sạn, mưa vẫn chưa dứt.
Cô đứng dưới mái hiên, đang định gọi xe thì một chiếc Maybach màu đen chậm rãi dừng lại trước mặt.
Cửa kính hạ xuống.
Lục Minh Thành ngồi trong xe, nghiêng đầu nhìn cô.
“Lên xe, anh đưa em về.”
An Nhiên nhìn anh, khóe môi cong nhẹ.
“Không cần. Tôi tự gọi xe được.”
“Giờ này khó gọi xe.”
“Vậy tôi chờ.”
Lục Minh Thành im lặng vài giây, sau đó mở cửa xe bước xuống.
Anh cao hơn cô rất nhiều. Khi đứng trước mặt cô, bóng dáng anh gần như che đi ánh đèn phía sau.
“An Nhiên.”
Anh gọi tên cô, giọng thấp hơn bình thường.
“Ba năm nay, em sống có tốt không?”
Câu hỏi ấy đến quá muộn.
Muộn đến mức An Nhiên suýt bật cười.
Cô ngẩng đầu nhìn anh, ánh mắt bình tĩnh.
“Rất tốt.”
“Không có anh, tôi sống tốt hơn rất nhiều.”
Sắc mặt Lục Minh Thành hơi cứng lại.
An Nhiên kéo vali lùi về sau một bước.
“Lục tổng, nếu không còn chuyện gì khác, tôi xin phép đi trước.”
Cô quay người bước vào màn mưa.
Nhưng vừa đi được hai bước, cổ tay đã bị giữ lại.
Bàn tay Lục Minh Thành siết rất chặt, như thể chỉ cần buông ra, cô sẽ lại biến mất khỏi thế giới của anh.
“An Nhiên, năm đó…”
“Đừng nhắc năm đó.”
Cô cắt ngang lời anh.
Mưa rơi xuống vai áo cô, làm mái tóc đen dài dính vào gò má. Cô nhìn anh, đôi mắt trong trẻo nhưng lạnh lùng.
“Lục Minh Thành, tôi không còn là cô gái đứng yên chờ anh giải thích nữa.”
“Anh từng nói tôi không hợp với thế giới của anh.”
“Vậy bây giờ, xin anh cũng đừng bước vào thế giới của tôi.”
Nói xong, cô dứt khoát rút tay lại.
Một chiếc taxi vừa lúc dừng bên đường. An Nhiên mở cửa lên xe, không quay đầu lại.
Lục Minh Thành đứng dưới mưa, nhìn chiếc xe dần biến mất trong dòng xe đông đúc.
Rất lâu sau, anh mới cúi đầu nhìn bàn tay trống rỗng của mình.
Ba năm trước, anh buông tay vì nghĩ đó là cách tốt nhất để bảo vệ cô.
Ba năm sau, anh mới hiểu.
Có những người một khi đã tổn thương, sẽ không còn dễ dàng quay đầu nữa.
Nhưng lần này, dù cô có ghét anh cũng được, lạnh nhạt với anh cũng được.
Anh sẽ không buông tay nữa.