Tiên Hiệp
Chương 1: Thiếu niên bên dưới vách mây
Đấu La Đại LụcChương 1: Thiếu Niên Bên Dưới Vách Mây
Trên dãy Vân Sơn quanh năm mây phủ, có một thôn nhỏ nằm nép mình dưới chân núi, tên là Thanh Khê. Người trong thôn sống bằng nghề hái thuốc, săn thú và đổi hàng với các thương đội đi ngang qua. Nơi này xa xôi hẻo lánh, nhưng lại có một truyền thuyết được lưu truyền qua nhiều đời: trên đỉnh Vân Sơn có một cánh cửa dẫn đến cảnh giới của cường giả.
Lâm Hàn lớn lên trong truyền thuyết ấy.
Từ nhỏ, hắn đã khác với những đứa trẻ trong thôn. Người khác sợ rừng sâu, sợ tiếng thú gầm trong đêm, còn hắn lại thường một mình leo lên triền núi, ngồi nhìn những tầng mây trôi qua vách đá. Mỗi lần nhìn về phía đỉnh núi trắng xoá, trong lòng hắn luôn có cảm giác kỳ lạ, như thể nơi đó đang gọi tên mình.
Năm Lâm Hàn mười sáu tuổi, Thanh Khê Thôn tổ chức lễ thức tỉnh Linh Ấn.
Ở đại lục Thiên Vũ, mỗi người khi đến tuổi mười sáu đều có cơ hội thức tỉnh Linh Ấn trong cơ thể. Linh Ấn quyết định thiên phú tu luyện, cũng quyết định con đường sau này của một người. Có người thức tỉnh Linh Ấn hệ hỏa, có thể điều khiển lửa. Có người thức tỉnh Linh Ấn hệ mộc, thích hợp luyện dược. Cũng có người chỉ thức tỉnh Linh Ấn yếu ớt, cả đời không thể bước vào con đường tu hành.
Sáng hôm ấy, quảng trường nhỏ trước từ đường chật kín người.
Ở giữa quảng trường đặt một tấm bia đá màu xanh đen, trên mặt bia khắc đầy hoa văn cổ xưa. Trưởng thôn Lâm Viễn chống gậy đứng bên cạnh, ánh mắt nghiêm nghị nhìn từng thiếu niên thiếu nữ trong thôn.
“Người được gọi tên thì bước lên, đặt tay lên Linh Thạch. Dù kết quả thế nào cũng không được kiêu ngạo, không được nản lòng. Thiên phú chỉ là điểm khởi đầu, con đường sau này còn phải dựa vào chính bản thân các ngươi.”
Đám trẻ đồng loạt gật đầu.
Người đầu tiên bước lên là Trần Dực, con trai thợ săn mạnh nhất trong thôn. Hắn đặt tay lên Linh Thạch, chưa đầy ba hơi thở, mặt bia đã sáng lên ánh đỏ nhàn nhạt.
“Hỏa hệ Linh Ấn, phẩm cấp hạ đẳng.”
Trưởng thôn vừa dứt lời, xung quanh lập tức vang lên tiếng bàn tán. Dù chỉ là hạ đẳng, nhưng có thể thức tỉnh Linh Ấn hệ hỏa đã đủ để Trần Dực kiêu ngạo trước đám bạn cùng tuổi.
Sau đó, từng người lần lượt bước lên.
Có người thức tỉnh Linh Ấn hệ thủy, có người là hệ thổ, cũng có người khiến Linh Thạch hoàn toàn không phản ứng. Người vui mừng, người thất vọng, không khí trên quảng trường lúc thì náo nhiệt, lúc lại trầm xuống.
Cuối cùng, trưởng thôn gọi đến tên Lâm Hàn.
“Lâm Hàn.”
Lâm Hàn hít sâu một hơi, chậm rãi bước lên.
Hắn cảm nhận được rất nhiều ánh mắt đang nhìn mình. Có tò mò, có chờ mong, cũng có vài phần chế giễu. Trong thôn, ai cũng biết Lâm Hàn không có cha mẹ. Hắn được trưởng thôn nhặt về từ bên bờ suối vào một đêm mưa lớn. Không ai biết hắn đến từ đâu, càng không ai biết thân thế thật sự của hắn.
Lâm Hàn đặt tay lên Linh Thạch.
Một hơi thở trôi qua.
Hai hơi thở trôi qua.
Linh Thạch không có phản ứng.
Đám đông bắt đầu xì xào. Trần Dực đứng bên dưới khoanh tay cười khẩy.
“Ta còn tưởng hắn đặc biệt lắm, hoá ra cũng chỉ là người bình thường.”
Lâm Hàn vẫn không rút tay lại. Hắn cảm thấy trong lòng bàn tay có một luồng khí lạnh đang chậm rãi chảy vào cơ thể. Luồng khí ấy đi qua kinh mạch, tiến thẳng đến vị trí giữa ngực, rồi đột nhiên biến mất.
Ngay khoảnh khắc đó, sâu trong cơ thể hắn vang lên một tiếng động rất khẽ.
Tựa như xiềng xích bị phá vỡ.
Ầm!
Linh Thạch vốn im lìm bỗng phát ra ánh sáng chói mắt. Không phải đỏ, không phải xanh, cũng không phải vàng, mà là một màu bạc lạnh lẽo như ánh trăng. Hoa văn trên mặt bia đồng loạt sáng lên, rồi lan ra khắp quảng trường như những đường sấm mảnh.
Trưởng thôn biến sắc.
“Đây là…”
Chưa kịp nói hết câu, bầu trời phía trên Thanh Khê Thôn bỗng nhiên tối sầm. Mây trắng từ bốn phương tám hướng tụ lại, tạo thành một vòng xoáy khổng lồ trên đỉnh Vân Sơn. Gió lớn nổi lên, thổi tung áo bào của mọi người.
Lâm Hàn đứng bất động trước Linh Thạch. Trong mắt hắn phản chiếu ánh bạc rực rỡ. Hắn nhìn thấy trong màn sáng có một bóng kiếm cổ xưa, thân kiếm phủ đầy vết nứt, nhưng khí tức lại mạnh mẽ đến mức khiến người ta không dám nhìn thẳng.
Một giọng nói xa xăm vang lên trong đầu hắn.
“Cuối cùng… ngươi cũng tỉnh lại.”
Lâm Hàn giật mình, lập tức rút tay khỏi Linh Thạch.
Ánh sáng biến mất.
Bầu trời dần trở lại bình thường.
Quảng trường im lặng đến mức có thể nghe thấy tiếng gió thổi qua lá cây. Tất cả mọi người đều nhìn Lâm Hàn bằng ánh mắt kinh hãi.
Trưởng thôn bước tới, giọng nói trầm xuống:
“Hàn nhi, từ hôm nay trở đi, con không được tuỳ tiện nói với ai về chuyện vừa rồi.”
Lâm Hàn nhìn ông, trong lòng đầy nghi hoặc.
“Trưởng thôn, Linh Ấn của con rốt cuộc là gì?”
Lâm Viễn nhìn về phía đỉnh Vân Sơn, ánh mắt phức tạp.
“Ta cũng không biết. Nhưng có một điều ta chắc chắn…”
Ông ngừng lại một lát, rồi nói khẽ:
“Nó không thuộc về Thanh Khê Thôn.”
Đêm hôm ấy, Lâm Hàn không ngủ được.
Hắn ngồi bên cửa sổ, nhìn ánh trăng rơi xuống sân nhỏ. Trong đầu hắn vẫn vang vọng giọng nói kỳ lạ lúc ban ngày. Thanh âm ấy vừa xa lạ, vừa quen thuộc, như thể đã chờ hắn rất lâu.
Đúng lúc này, trước ngực Lâm Hàn bỗng nóng lên.
Hắn cúi đầu nhìn xuống, phát hiện trên da mình xuất hiện một ký hiệu màu bạc. Ký hiệu ấy giống như một thanh kiếm nhỏ, nhưng lại được bao quanh bởi những vòng văn tự cổ.
Sau đó, một luồng ý thức tràn vào đầu hắn.
Thiên Mệnh Kiếm Ấn.
Đó là tên Linh Ấn của hắn.
Cũng trong khoảnh khắc ấy, từ sâu trong rừng núi truyền đến một tiếng thú gầm dữ dội. Mặt đất rung lên nhè nhẹ. Chim chóc trong rừng kinh hoảng bay tán loạn.
Lâm Hàn đứng bật dậy.
Ở phía xa, trên sườn Vân Sơn, một luồng hắc khí đang chậm rãi bốc lên.
Hắn không biết vì sao, nhưng trong lòng lại có một cảm giác rất rõ ràng.
Thứ đang thức tỉnh trên núi kia có liên quan đến hắn.
Và kể từ đêm nay, cuộc đời bình yên của hắn ở Thanh Khê Thôn sẽ hoàn toàn kết thúc.