20px

Tiên Hiệp

Chương 2: Hắc Ảnh Trong Rừng Cổ

Đấu La Đại Lục
Chọn chương

Chương 2: Hắc Ảnh Trong Rừng Cổ

Sáng hôm sau, Thanh Khê Thôn chìm trong bầu không khí bất an.

Tiếng thú gầm đêm qua khiến nhiều người cả đêm không dám chợp mắt. Đám thợ săn già trong thôn đều nói đó không phải tiếng của dã thú bình thường. Loại âm thanh ấy mang theo uy áp rất mạnh, giống như yêu thú cấp cao đã ngủ say nhiều năm bỗng nhiên tỉnh giấc.

Trưởng thôn Lâm Viễn lập tức triệu tập những người có kinh nghiệm nhất trong thôn đến từ đường bàn bạc.

Lâm Hàn cũng có mặt.

Hắn đứng ở góc phòng, im lặng nghe mọi người tranh luận. Có người đề nghị lập tức rời khỏi Thanh Khê Thôn để tránh tai họa. Có người lại cho rằng chỉ là yêu thú đi ngang qua, không nên hoảng loạn quá mức. Nhưng dù nói thế nào, ánh mắt của mọi người thỉnh thoảng vẫn rơi lên người Lâm Hàn.

Bọn họ đều nhớ rất rõ.

Hôm qua, ngay sau khi Lâm Hàn thức tỉnh Linh Ấn kỳ lạ, trên Vân Sơn liền xuất hiện dị tượng. Đêm xuống lại có yêu thú gầm rú. Nếu nói hai chuyện này hoàn toàn không liên quan, e rằng chẳng ai thật sự tin.

Trưởng thôn nhìn Lâm Hàn thật lâu, sau đó nói:

“Hàn nhi, con theo ta ra ngoài.”

Lâm Hàn gật đầu.

Hai người rời khỏi từ đường, đi dọc theo con đường nhỏ dẫn đến bờ suối phía sau thôn. Nước suối trong veo chảy qua khe đá, tiếng róc rách khiến lòng người bình tĩnh hơn đôi chút.

Lâm Viễn đứng bên bờ suối, chậm rãi nói:

“Con có biết vì sao ta đặt tên con là Lâm Hàn không?”

Lâm Hàn lắc đầu.

“Đêm ta nhặt được con, trời mưa rất lớn. Cả con suối này gần như hóa thành dòng lũ. Ta nghe thấy tiếng khóc trẻ con, liền lần theo âm thanh mà tìm đến bờ đá kia.”

Ông chỉ tay về phía một tảng đá phủ rêu xanh cách đó không xa.

“Khi ấy, con nằm trong một chiếc hộp gỗ màu đen. Trên người không có vết thương, cũng không có thư từ gì để lại. Chỉ có một mảnh ngọc nhỏ khắc chữ Hàn.”

Lâm Hàn sững người.

Đây là lần đầu tiên trưởng thôn kể rõ chuyện năm đó với hắn.

“Vậy mảnh ngọc ấy đâu rồi?”

Lâm Viễn lấy từ trong ngực áo ra một sợi dây đỏ. Trên dây treo một mảnh ngọc màu trắng xám, chỉ lớn bằng hai đốt ngón tay. Quả nhiên, trên mặt ngọc có khắc một chữ Hàn rất nhỏ.

“Ta vốn định đợi con trưởng thành rồi mới giao lại cho con. Nhưng sau chuyện hôm qua, có lẽ đã đến lúc rồi.”

Lâm Hàn nhận lấy mảnh ngọc.

Ngay khi đầu ngón tay hắn chạm vào ngọc, Thiên Mệnh Kiếm Ấn trước ngực bỗng nóng rực. Mảnh ngọc phát ra ánh bạc yếu ớt, sau đó hiện lên một dòng chữ cổ.

Kiếm về Vân Sơn, mệnh mở Cửu Thiên.

Lâm Hàn đọc dòng chữ ấy, trong lòng chấn động.

“Trưởng thôn, câu này có ý gì?”

Lâm Viễn lắc đầu.

“Ta không biết. Nhưng ta biết chắc một điều, thân thế của con không đơn giản. Có lẽ Vân Sơn chính là nơi con phải đến.”

Lâm Hàn ngẩng đầu nhìn đỉnh núi phủ mây.

Nếu là trước đây, hắn chỉ cảm thấy nơi đó thần bí. Nhưng sau khi thức tỉnh Thiên Mệnh Kiếm Ấn, cảm giác ấy trở nên mãnh liệt hơn rất nhiều. Dường như có thứ gì đó đang chờ hắn trên núi.

Chiều hôm ấy, Lâm Hàn quyết định vào rừng.

Trưởng thôn không ngăn cản, chỉ đưa cho hắn một thanh đoản kiếm cũ và một túi thuốc trị thương.

“Nhớ kỹ, nếu gặp nguy hiểm thì lập tức quay về. Tu luyện không phải chuyện một ngày một đêm. Người sống mới có tương lai.”

Lâm Hàn nhận lấy đoản kiếm, nghiêm túc gật đầu.

“Con hiểu.”

Rừng cổ dưới chân Vân Sơn âm u hơn thường ngày. Ánh sáng mặt trời khó xuyên qua tán cây dày đặc, chỉ để lại những vệt sáng loang lổ trên mặt đất. Lâm Hàn men theo lối mòn mà thợ săn trong thôn thường đi, nhưng càng tiến sâu, hắn càng cảm thấy xung quanh yên tĩnh bất thường.

Không có tiếng chim.

Không có tiếng côn trùng.

Ngay cả gió cũng như ngừng thổi.

Lâm Hàn siết chặt đoản kiếm trong tay.

Bỗng nhiên, bụi cây phía trước khẽ động.

Một bóng đen lao ra nhanh như tia chớp.

Lâm Hàn theo bản năng nghiêng người tránh đi. Móng vuốt sắc bén xẹt qua vai áo hắn, để lại một vết rách dài. Hắn lùi lại mấy bước, lúc này mới nhìn rõ thứ vừa tấn công mình.

Đó là một con Hắc Lang, toàn thân phủ lông đen, đôi mắt đỏ ngầu, khóe miệng rỉ ra nước dãi. Nhưng điều kỳ lạ là trên trán nó có một vệt hắc khí đang không ngừng dao động.

“Yêu thú bị ma khí xâm nhiễm?”

Lâm Hàn từng nghe thợ săn trong thôn kể qua. Yêu thú bình thường tuy hung dữ, nhưng vẫn có bản năng sinh tồn. Còn yêu thú bị ma khí xâm nhiễm thì hoàn toàn mất lý trí, chỉ biết giết chóc.

Hắc Lang gầm thấp, tiếp tục lao tới.

Lâm Hàn né sang bên trái, vung đoản kiếm chém xuống. Nhưng tốc độ của Hắc Lang quá nhanh, lưỡi kiếm chỉ sượt qua lớp lông bên ngoài. Ngược lại, hắn bị đuôi của nó quất trúng ngực, cả người ngã mạnh xuống đất.

Cơn đau lan khắp cơ thể.

Lâm Hàn cắn răng đứng dậy.

Hắn biết nếu cứ tiếp tục như vậy, mình chắc chắn sẽ chết trong rừng. Nhưng đúng lúc Hắc Lang chuẩn bị nhào tới lần nữa, Thiên Mệnh Kiếm Ấn trước ngực hắn bỗng phát sáng.

Một luồng khí lạnh tràn vào cánh tay phải.

Trong đầu Lâm Hàn hiện lên một thức kiếm.

Không ai dạy hắn.

Nhưng hắn lại cảm thấy mình đã luyện chiêu này hàng ngàn lần.

Hắc Lang lao đến.

Lâm Hàn nhắm mắt trong khoảnh khắc ngắn ngủi, rồi mở mắt ra. Đồng tử hắn phản chiếu ánh bạc lạnh lẽo. Thanh đoản kiếm trong tay phát ra tiếng ngân khẽ.

“Nhất Kiếm Phá Ảnh.”

Hắn bước lên một bước, vung kiếm chém thẳng về phía trước.

Ánh kiếm bạc xẹt qua không trung.

Thân thể Hắc Lang khựng lại giữa chừng, sau đó ngã xuống mặt đất. Vệt hắc khí trên trán nó tan ra như khói mỏng, biến mất trong gió.

Lâm Hàn thở dốc, tay cầm kiếm run lên.

Một kiếm vừa rồi gần như rút cạn toàn bộ sức lực của hắn. Nhưng trong lòng hắn không hề sợ hãi. Ngược lại, hắn cảm nhận được một cánh cửa mới vừa mở ra trước mắt mình.

Đây chính là sức mạnh của Thiên Mệnh Kiếm Ấn.

Đúng lúc ấy, mặt đất dưới chân hắn bỗng rung chuyển.

Từ sâu trong rừng, một luồng hắc khí khổng lồ phóng thẳng lên trời. Trong màn hắc khí ấy, Lâm Hàn mơ hồ nhìn thấy một bóng người mặc áo giáp cổ xưa, tay cầm trường thương gãy, đang đứng trên vách đá nhìn xuống hắn.

Ánh mắt của bóng người ấy trống rỗng, nhưng lại khiến linh hồn Lâm Hàn lạnh buốt.

Một giọng nói khàn đặc vang lên giữa rừng sâu:

“Người mang Kiếm Ấn… cuối cùng cũng xuất hiện.”

Lâm Hàn nắm chặt đoản kiếm.

Hắn biết, trận chiến thật sự bây giờ mới bắt đầu.